Không gian thị sắc của Vũ Đình Tuấn


Tự tìm cho mình một đích đến tưởng chừng như là một điều đơn giản, ai cũng có thể thực thi được. Nhưng thực ra đó là một thách thức lớn lao, cần rất nhiều nhẫn nại. Vứt bỏ mọi ảo tưởng mới đo lường được kích thước của mình, may ra thì nhìn thấy cái đích vừa vặn với vóc dáng.


Nghệ thuật vốn nghiệt ngã là vậy, nhất là trong hội hoạ, vốn dành cho những kẻ độc hành. Tôi đã thực sự nghĩ như vậy khi xem phòng tranh lụa của Vũ Đình Tuấn tại Viet Art centre 42 Yết Kiêu, Hà Nội.Người ta quen nghĩ rằng ngôn ngữ của lụa không đa sắc, không phong phú như sơn dầu hoặc các chất liệu khác. Nó chỉ có ưu thế là ru người vào một chốn bình yên êm ả. Và điều đó, bậc trưởng lão Nguyễn Phan Chánh đã làm xong từ lâu rồi. Quả là như thế thì thật phiến diện và hời hợt. Lụa vẫn có một thế giới riêng, có một ngữ pháp mà không phải ai cũng nắm bắt được. Vũ Đình Tuấn phần nào đã chứng minh điều đó. Rõ ràng là anh đã tìm được đường đi đến đích của mình, đủ tự tin và niềm say mê. Vũ trụ tâm lý của hoạ sĩ được trình bày mạch lạc, uyển chuyển trên từng bức, cho dù bố cục tưởng như đơn điệu. Tất cả đều trên một khuôn mặt, nhưng ở mỗi bức lại là những trạng huống khác nhau, như những biến tấu trên một chủ đề.