Thấp thoáng Đông Dương tại Hanoi Studio Gallery

Với cảm thức mong muốn tiếp nối những giá trị trường tồn của lớp họa sĩ thời "Mỹ thuật Đông Dương", các họa sĩ trẻ đã cùng hội tụ trong một triển lãm mang lại nhiều cảm xúc cho người xem. 24 tác phẩm là góc nhìn đa chiều thông qua lăng kính nghệ thuật tươi mới của những người trẻ hôm nay. Triển lãm "Thấp thoáng Đông Dương" đang diễn ra tại Hanoi Studio Gallery, từ ngày 27-11 đến ngày 18-12-2019.



Tiếp nối những giá trị trường tồn

Trong kho tàng tác phẩm đồ sộ mà những bộ tứ huyền thoại như Trí – Lân – Vân - Cẩn, như Nghiêm – Liên –Sáng – Phái hay Phổ - Thứ - Lựu – Đàm để lại, nhiều tác phẩm đã trở thành di sản quý giá của mỹ thuật Việt Nam. Những Thiếu nữ bên hàng hiên của hoạ sĩ Mai Trung Thứ, Hai thiếu nữ ngồi thêu của bậc thầy Vũ Cao Đàm, Thiếu nữ tắm hồ sen của tác giả Lê Thị Lựu hay Thiếu nữ dâng trà của danh hoạ Lê Phổ, Thiếu nữ bên hoa huệ của hoạ sĩ Tô Ngọc Vân … đã định hình một không gian mỹ thuật đong đầy hoài niệm, một vẻ đẹp xưa cũ dường như đã biến mất vĩnh viễn trong nhịp sống hiện đại xô bồ, gấp gáp hôm nay.

Tác phẩm “Đi chơi với gió”, 2019, màu nước trên lụa, 120 x 78 cm - TG Vũ Đình Tuấn.

Dương Thu Hằng, chủ nhân của không gian nghệ thuật Hanoi Studio Gallery vô cùng tâm đắc. “Trong dòng chảy mỹ thuật hôm nay, tác phẩm của những họa sĩ bậc thầy thời mỹ thuật Đông Dương vẫn xuất hiện trong rất nhiều sự kiện nghệ thuật uy tín. Sức sống mãnh liệt của những lấp lánh vàng son quá khứ ấy đã đặt ra trong tôi nhiều câu hỏi”. Và chủ nhân của gallery này đã đi đến ý tưởng khơi nguồn tìm lại những giá trị của mỹ thuật thời đó, hành trình mà họ đã đi và cốt lõi của những thành công một thuở...

Tác phẩm “Xuân muộn”, 2019, sơn dầu trên toan, 110 x 90 cm - TG Mai Xuân Oanh.

Ý tưởng ấy được bà chia sẻ với bảy hoạ sĩ - hoặc đã thành danh hoặc đang sở hữu nội lực sáng tạo dồi dào từng nhiều năm đồng hành cùng Hanoi Studio Gallery. Là thế hệ hậu sinh (Vũ Đình Tuấn lớn tuổi nhất sinh năm 1973, trẻ nhất là Đoàn Văn Tới sinh năm 1989), để nắm bắt được trọn vẹn một hồn cốt mỹ thuật Đông Dương và chuyển tải nó vào tranh không dễ dàng. Ai cũng nhận thấy “đề bài” rất hay, ai cũng háo hức tham gia nhưng như bà Hằng tâm sự, có người trăn trở tới vài tháng mà không thể bắt tay vào việc. Bởi cái bóng của tiền nhân quá lớn, bởi ám ảnh về “chất Đông Dương” của các cụ quá mạnh nên để chạm tới được tinh thần của họ nhưng vẫn trung thành với bút pháp và cảm xúc của bản thân là một bài toán khó. Rất may, bà chủ gallery đã thu được khá nhiều trái ngọt bởi “các bạn đều coi đây một thử thách mang tính học thuật rất cần thiết trên bước đường sự nghiệp nên họ đã dành trọn tâm sức trong nhiều tháng để hoàn thành bộ sưu tập này”.